CQAK chương 9

Thứ chín chương

Á Tư Đặc quốc vương ở bên giường Ái Nhĩ điện hạ, chậm rãi đợi phi thuyền vũ trụ hạ cánh.

Trí giả Tác Đặc cùng thị nữ Hi Á đứng đầu các thành viên hoàng thất lập tức tiến ra đón, bọn họ thật lo lắng, chờ đã lâu.

“ Tham kiến vương hậu.” Mọi người kích động hành đại lễ.

Bọn họ từ trong miệng Lai nhi biết được Á Tư Đặc quốc vương vì điện hạ mà rời bỏ vương vị cùng sinh hoạt ở địa cầu. Hơn nữa hắn cũng vì Thiên Vũ vương thất sinh hạ người thừa kế vương vị, nên địa vị vương hậu trong lòng bọn họ có thể nói vô cùng cao thượng.

“ Mọi người miễn lễ.”Á Tư Đặc quốc vương mệt mỏi mỉm cười, “ Điện hạ mặc dù trên phi thuyền vũ trụ đã trải qua đợt trị liệu khẩn cấp, tình huống chuyển biến tốt lên không ít, nhưng trải qua một chặng đường lữ hành dài trong vũ trụ, thân thể vẫn có chút không khoẻ, phiền các ngươi lập tức an bài ngự y tới.”

“ Vương hậu xin yên tâm. Hết thảy đều an bài thỏa đáng . Tác Đặc cung kính hồi báo, “ Điện hạ sẽ được đưa đến trung tâm trị liệu vương thất ngự dụng để chữa bệnh. Vương hậu nhất định cũng mệt mỏi , ta sẽ bảo Hi Á mang vương hậu trở về tẩm cung nghỉ tạm.”

“ Không, ta không phiền lụy, ta muốn toàn bộ hành trình ở bên điện hạ.” Á Tư Đặc quốc vương gắt gao cầm tay hắn.

Mọi người thấy tất cả đều cảm động cực. Thì ra là thế, vương hậu khẳng định yêu thảm điện hạ. nguyên lai người địa cầu si tình như vậy a !  Ta nhất định phải đem câu chuyện tình yêu vĩ đại của bọn họ truyền bá rộng rãi ! ( _  _!!! Lượng fan thật hùng hậu, ta không còn gì để nói)

Á Tư Đặc quốc vương không biết hắn mới bước trên Thiên Vũ tinh chỉ trong chốc lát, hãy đã thu phục được tâm của mọi người trong Vũ nhân tộc.

Ái Nhĩ điện hạ sau khi trải qua trị liệu, kỳ thật đã khôi phục khỏe mạnh, nhưng hắn vẫn thích ở lại trong lòng lão bà, hưởng thụ sự chiếu cố cẩn thận từ y.

“ Hôm nay cảm thấy thế nào?” Á Tư Đặc quốc vương ôn nhu vuốt mái tóc màu bạch kim.

“ Vẫn cảm thấy có điểm suy yếu.” Ái Nhĩ điện hạ cố ý tỏ ra vô lực nói.

“ Phải không ? Nhưng kiểm tra kết quả rõ ràng đều bình thường a.” Á Tư Đặc quốc vương cảm thấy vô cùng nghi hoặc.

“ Là thật , chân của ta vẫn không có khí lực, căn bản đứng không được dậy. Như thế này thì lão bà giúp ta tắm rửa đi.” Ái Nhĩ điện hạ làm nũng nói.

“ Đương nhiên không thành vấn đề. Chỉ là tại sao có thể như vậy nhỉ ? Thật khiến cho người ta lo lắng.” Á Tư Đặc quốc vương nhăn đôi lông mày xinh đẹp.

“ Không cần lo lắng nữa, xem như cả đời nếu không đi được cũng không quan trọng.”

“ Cái gì ?” Á Tư Đặc quốc vương nhìn vẻ mặt không bận tâm của hắn, trong lòng nhất thời cảm thấy khả nghi.

Người kia, rốt cuộc đang diễn xiếc gì?

“ Ta đây đi chuẩn bị nước tắm rửa, ngươi từ từ.”

“ Hảo, lão bà, đừng cho ta chờ lâu lắm nga.” Ái Nhĩ điện hạ ở hôn một cái lên môi y.

Á Tư Đặc quốc vương đi vào phòng tắm không lâu, đột nhiên phát ra một tiếng kêu sợ hãi.

“ A a …….”

“ Lão bà ! Ngươi làm sao vậy ?” Ái Nhĩ điện hạ kinh hãi, lập tức bay nhanh xuống giường, chạy vào phòng tắm.

Á Tư Đặc quốc vương hai tay mở rộng, chắn ở cửa, đương trường đem người hắn câu lấy.

“ Cáp! Bị ta lừa rồi ! Còn dám gạt ta nói chân không thể đi được! Ta giết ngươi !” Á Tư Đặc quốc vương giận tím mặt.

“ A ! Lão bà tha mạng !” Tinh cầu chi vương cao cao tại thượng lập tức ngoan ngoãn quỳ rạp xuống đất, nhanh tay phồn ôm đùi lão bà cầu xin tha thứ.

“ Ngươi tốt thật đấy! Lại gạt ta lần nữa! Ngươi cho Á Tư Đặc ta là tiểu hài tử ba tuổi sao ? Đáng giận !”

“ Lão bà đừng tức giận ! Ta làm vậy cũng là bất đắc dĩ a.” Ái Nhĩ điện hạ ủy khuất nói.

“ Giả bệnh còn có bất đắc dĩ ? Ngươi già mồm át lẽ phải !”

“ Là thật ! Ta… Ta sợ ta hết bệnh rồi, ngươi liền nói phải về địa cầu. Cho nên mới giả bệnh…… Ngươi liền tha thứ ta đi, có được hay không ?” Ái Nhĩ điện hạ đáng thương nói.

“ Tên ngốc nhà ngươi!” Á Tư Đặc quốc vương vừa tức giận vừa buồn cười kéo hắn đứng lên, “ Ai bảo ngươi ta muốn về địa cầu ?”

“ Không có người nói cho ta biết. Chính là ta sợ.” Ái Nhĩ điện hạ gắt gao ôm lấy y, khóc sướt mướt nói, “ Lão bà, ta không thể mất đi ngươi lần nữa, nếu ngươi đi rồi, ta cũng không muốn sống !”

Á Tư Đặc quốc vương nghe xong kỳ thật mũi cũng cảm thấy ê ẩm , nhưng ngoài miệng lại nói mát, “ Khóc cái gì ? Ta đi rồi, ngươi lần sau lại tới địa cầu tìm một người khác không phải l;à được rồi ? Dù sao dân số địa cầu có tới bảy mươi triệu, ngươi tùy tiện tìm là có.”

“ Không cần ! Ta ai cũng không muốn ! Mặc kệ là người địa cầu hay là người của bất luận tinh cầu nào khác, ta ai cũng không muốn ! Ta chỉ muốn ngươi ! Chỉ cần ngươi một người!” Ái Nhĩ điện hạ ôm chặt lấy y, ghé vào lỗ tai y kêu khóc. ( ặc, bệnh “hóa cún” của mấy anh công sau khi lấy dc vợ)

Màng nhĩ của Á Tư Đặc quốc vương thật nhanh sắp bị xé rách , đành phải dùng sức vỗ vỗ hắn, “ Hảo hảo, ta đã biết, ta dù thế nào không đi, ở cùng nơi này với ngươi, được hay không ? Ngươi đừng khóc !”

“ Thật sự ?” Ái Nhĩ điện hạ nhãn tình sáng lên, lập tức nín khóc mỉm cười. “ Lão bà vạn tuế ! Thật tốt quá, như vậy ta sẽ không cần giả bị bệnh. Hi, lão bà, chúng ta đây buổi tối có phải hay không là có thể tiếp tục luyện Cổ quốc ái kinh…… Hắc hắc……”

Nhìn nam nhân vẻ mặt cười dâm đãng, Á Tư Đặc quốc vương lập tức cười lạnh, “ Hảo, có thể a, lần này đổi thành ngươi để cho ta thượng, chúng ta liền đem tất cả một trăm lẻ tám thức trong ái kinh luyện luôn một lần !”

“ A ? Không cần a !”

Lần này đổi thành tiếng kêu thảm thiết của Ái Nhĩ điện hạ cắt ngang qua phía chân trời.

Xem ra chúa tể tối cao của Thiên Vũ tinh, còn cách “ Tính phúc” ngày càng xa xôi a……

————————

Hôm nay, thân là cha mẹ Ái Nhĩ điện hạ cùng Á Tư Đặc quốc vương đi tới trung tâm ấp nở bảo bảo.

Vũ nhân sau khi sinh nở, trứng đều đã tập trung trong nôi giữ ấm của trung tâm, có chuyên gia giám sát khống chế độ ấm cùng tốc độ ấp trứng. Cha mẹ chỉ sau khi bảo bảo phá xác mà ra mới mang về nhà nuôi dưỡng.

Vũ nhân từ lúc thụ tinh đến đẻ trứng, chỉ cần không đến thời gian một tháng, nhưng thời gian ấp trứng lại thường kéo dài đến ba tháng.

Nhìn đản bảo bảo ước chừng hai cái bàn tay to, kim quang sáng lòe trong nôi giữ ấm, Á Tư Đặc quốc vương từ trước cực độ bài xích, đến bây giờ chỉ cảm thấy lòng tràn đầy yêu thương. Y là lần đầu tiên cảm nhận được thân tình vĩ đại.

“ Thật không dám tin tưởng…… Đây là từ trong bụng ta đi ra .”

“ Rất đẹp phải không?” Ái Nhĩ điện hạ ôm bờ vai của y, thở dài nói, “ Mỗi lần ta xem đều cảm thấy thật đẹp, hảo cảm tạ thiên thần ban cho chúng ta một lễ vật xinh đẹp thần thánh như vậy.”

“ Ân, đẹp quá, đản bảo bảo của chúng ta là quả trứng xinh đẹp nhất toàn vũ trụ.” ( ko biết ăn dc ko nữa, ta đang đói mờ cả mắt) Á Tư Đặc quốc vương phi thường hãnh diện nói.

“ Tham kiến điện hạ, vương hậu.” người lãnh đạo trung tâm nghe nói điện hạ cùng vương hậu đến đây, lập tức tiến đến bái kiến.

“ Tình trạng bảo bảo như thế nào ?” Á Tư Đặc quốc vương quan tâm hỏi.

“Báo cáo vương hậu, trước mắt tiến độ ấp trứng có điểm chậm, chúng ta đang làm kiểm tra.”

“ Tại sao có thể như vậy ?” Á Tư Đặc quốc vương nghe vậy lập tức lo lắng hỏi, “ Có phát hiện ra nguyên nhân không?”

“ Theo chúng ta phỏng đoán, nguyên nhân có khả năng là do lúc trước có quan hệ với việc bảo bảo sinh non.”

“ Vậy hiện tại phải làm sao bây giờ ? Các ngươi có đối sách gì không?” Ái Nhĩ điện hạ sắc mặt trầm trọng hỏi.

“ Điện hạ, loại này tình hình thập phần hiếm thấy, vài chuyên gia của chúng ta đã thương lượng, kết quả đưa ra một đề nghị lớn mật.”

“ Đề nghị gì?”

“ Chúng ta hy vọng vương hậu có thể tự mình ấp nở.”

“ Cái gì ?” Ái Nhĩ điện hạ cùng Á Tư Đặc quốc vương đồng thanh kinh hô.

“ Không được ! Ta sẽ không !” Á Tư Đặc quốc vương gấp đến độ kêu to. Hay nói giỡn, y không phải gà mái hay chim mái, sao có thể ấp trứng ? Vạn nhất không cẩn thận đem trứng phá hư, không phải là giết bảo bảo của y?

“ Vương hậu, ngươi yên tâm, đề nghị của chúng ta là có căn cứ . Dụng cụ kiểm tra của chúng ta đo lường được, chỉ cần mỗi lần vương hậu tới gần đản bảo bảo, tim bảo bảo đập sẽ trở nên thực ổn định, đợi cho vương hậu rời khỏi, tim đản bảo bảo đập lại liền trở nên thực chậm. Đối với ấp nở mà nói là phi thường bất lợi . Cho nên chúng ta mới có thể đề nghị vương hậu tự mình ấp nở, hy vọng ngươi có thể thường thường cùng hắn nói chuyện, cho hắn cảm giác yên ổn.”

“ Đề nghị này thật tốt!” Ái Nhĩ điện hạ vui vẻ hoa chân múa tay: “ Lão bà, cái này chứng tỏ chúng ta có thể đem bảo bảo về nhà!”

Á Tư Đặc quốc vương tức giận cho hắn một ánh mắt xem thường.

Phải ấp trứng là ta, không phải là ngươi! Ngươi đương nhiên cười được.

Trời ạ, quả trứng này rốt cuộc phải ấp như thế nào a ? ( khụ, nó là con anh đây ạ)

Sa mạc chi vương anh minh uy vũ của chúng ta không khỏi đau đầu không thôi.

Cứ vậy tới sau khi trở lại hoàng cung, đem đản bảo bảo về tẩm cung, hiện tại liền đổi thành Ái Nhĩ điện hạ cười không nổi .

“ Cái gì ? Ngươi muốn bảo ta đổi đến phòng khác?”

“ Vô nghĩa! Đản bảo bảo ngủ với ta ở trên giường, đương nhiên ngươi phải đi ra ngoài.”

“ Không cần ! Ta không đi ! Ta muốn cùng các ngươi ngủ cùng giường.”

“ Không được ! Vạn nhất đem vỏ trứng ép phá làm sao bây giờ ?”

“ Yên tâm đi, vỏ trứng của Vũ nhân chúng ta rất dày , sao có thể dễ dàng ép phá như thế?”

“ Không được, ta lo lắng.” Á Tư Đặc quốc vương lần đầu tiên ấp trứng, thần kinh đặc biệt căng thẳng.

“ Hảo hảo, không phải ta ngủ sàn là được ? Rời lão bà, ta liền ngủ không được.” Ái Nhĩ điện hạ lui mà cầu, dùng đôi mắt màu lam mở to một cách vô tội, đáng thương nhìn y.

Á Tư Đặc quốc vương trong lòng chợt thấy ngọt, “ Được rồi, bổn vương có lòng từ bi, cho phép ngươi ngủ trên sàn.”

“ Hi, lão bà đối ta tốt nhất!” Ái Nhĩ điện hạ vui vẻ đem chăn bông trải xuống sàn.

“ Ngu ngốc ! Ngủ trên sàn còn vui vẻ như vậy.” Á Tư Đặc quốc vương cười mắng một câu.

Hi, lão bà, ta mới không ngu ngốc. Buổi tối ngươi sẽ biết !

Đêm đã khuya.

Á Tư Đặc quốc vương vẫn không thể nhắm mắt.

Hắn nằm nghiêng ở trên giường, thật cẩn thận đem đản bảo bảo đặt ở bên cạnh, dựa theo chỉ thị, không ngừng vuốt ve, nói chuyện với hắn.

“ Bảo bảo, không cần nghịch ngợm, phải mau lớn nhanh, sớm một chút đi ra gặp chúng ta, đừng cho ba mẹ lo lắng, biết không ?”

Nói như vậy một hồi lâu, Á Tư Đặc quốc vương đã căng thẳng thần kinh suốt một ngày, mới trầm trầm ngủ……

Ái Nhĩ điện hạ sau khi nghe thấy tiếng hít thở đều đều của lão bà âu yếm, mới rón ra rón rén đi lên.

“ Nga, bảo bối……” nhìn thấy kiều đồn nằm nghiêng rất tròn đưa lưng về phía hắn, Ái Nhĩ điện hạ đã vài lần mặt trời lặn chưa phát tiết không khỏi nuốt nước miếng.

Tay chân nhanh nhẹn xốc lên áo ngủ của lão bà, Ái Nhĩ điện hạ cúi xuống, đem cái mũi tới gần mông y, giống như tên ngớ ngẩn, không ngừng dùng sức ngửi “ cổ hương”……

“ Ân…… Thơm quá a…… Không biết là hương vị gì?”

Nam nhân nhịn không được vươn đầu lưỡi thử liếm.

“ Nga nga…… Chân ngọt……” Ái Nhĩ điện hạ biết được mỹ vị thực cốt càng liếm hăng say.

“ Hừ ân……”  Á Tư Đặc quốc vương phát ra một tiếng rên rỉ.

Mắt thấy lão bà đại nhân sắp tỉnh, Ái Nhĩ điện hạ rõ ràng không chần chừ, dùng sức bài khai mông y, đầu lưỡi linh hoạt đâm mạnh vào cúc huyệt y.

“ A a…” Trong lúc ngủ mơ đột nhiên bị “ lưỡi gian”  Á Tư Đặc quốc vương phát ra tiếng thét chói tai thật dài.

Nộn huyệt đã lâu chưa hoan ái bị đầu lưỡi tiến vào gian dâm , thoải mái tới mức làm cho y dâm thủy chảy ròng, toàn thân run run……

“ A a…… Mau thả ta ra…… Bảo bảo…… Bảo bảo hội nghe thấy ……”

“ Nghe thấy thì tốt. Cho hắn biết hắn phụ vương cùng mẫu hậu có bao nhiêu ân ái a.” Ái Nhĩ điện hạ tà ác cười.

“ Ngươi biến thái !” Á Tư Đặc quốc vương thật không muốn ô nhiễm trái tim thuần khiết của chim non.

“ Bổn vương thích nhất bị lão bà kêu biến thái ,  ngươi càng nói ta càng hưng phấn !”

Ái Nhĩ điện hạ vẻ mặt cười dâm đãng lấy ra thánh điển bên giường – Cổ quốc ái kinh, lật tới tờ cuối cùng.

“ Mau nhìn, lão bà, hôm nay ngươi sẽ thích chết, ta tính dùng chiêu này mang ngươi lên thiên đường.”

Á Tư Đặc quốc vương vừa thấy, mắt không khỏi trừng lớn.

“ Không cần ! Trăm ngàn lần không cần a !”

“ Hì, còn nói không cần, vật nhỏ này đều đã hưng phấn mà chảy nước miếng……” Ái Nhĩ điện hạ cầm lấy “ kê kê” của y.

“ A a…… Không được…… Nếu ngươi dùng cái chiêu kia, ta sẽ phát cuồng …… Van cầu ngươi……” Á Tư Đặc quốc vương thấy khó mà cầu xin tha thứ.

“ Chậc chậc, làm sao bây giờ ? Lão bà càng như vậy, ta càng muốn nhìn bộ dáng phát cuồng của ngươi……” Ái Nhĩ điện hạ xấu xa cười, đột nhiên mở cánh, từ giữa rút ra một cây lông vũ thật dài……

“ A a…Không cần……..”

Mặc kệ Á Tư Đặc quốc vương tiếp tục giãy dụa như thế nào, hai tay y vẫn bị cột chặt chẽ vào đầu giường, hai chân bị tách rộng , kéo cao lên.

“ A, lão bà, ngươi thật sự rất đẹp ……”

Ái Nhĩ điện hạ nhìn thân thể màu đồng bị trói lên trước mắt, hô hấp không khỏi dồn dập, “đại thần điểu ” phía dưới  lại hưng phấn mà chảy nước……

Hắn cầm lông vũ, bắt đầu đùa lộng nhũ tiêm màu đỏ tươi kia……

Nhũ tiêm mẫn cảm bị kích thích, lập tức sưng đứng thẳng, ngay cả màu sắc cũng trở nên càng đậm ……

“ Nga nga…… Trời ạ……” Từng trận khoái cảm vô hình làm cho Á Tư Đặc quốc vương khó nhịn mà phát ra rên rỉ……

“ Hi, ai ngờ được được đầu vú sa mạc chi vương đã vậy còn quá dâm đãng, tùy tiện lộng lộng liền sưng……”

“ Hừ ân…… Câm mồm ! Mau buông bổn vương ra ! Không thì ta liền ….”

“ Ngươi muốn làm gì?” Ái Nhĩ điện hạ học chiêu thức trong Ái kinh, đột nhiên cầm trụ kê kê của nam nhân, dùng lông vũ nhẹ nhàng vuốt qua lỗ nhỏ trên đỉnh.

“ Nga nga…… Hảo dương…… Hảo dương a……” Thân mình Á Tư Đặc quốc vương giờ như lá rụng trong gió, rốt cuộc chỉ biết vô lực giãy dụa……

Ái Nhĩ điện hạ nhìn bộ dáng như điên như cuồng của lão bà âu yếm ở dưới thân hắn, hưng phấn sắp nổ tung.

Hắn ngồi vào giữa hai chân y, đem “đại thần điểu” gắt gao để trước huyệt khẩu mong chờ đã lâu, rốt cuộc một đường cắm thật mạnh vào.

“ Ai nha a a a….” Á Tư Đặc quốc vương một trận run rẩy.

Cái miệng nhỏ nhắn sớm đói khát lâu ngày liền cắn chặt côn thịt mỹ vị vừa xâm nhập.

“ Nga nga……… cái miệng nhỏ nhắn của dâm đãng lão bà thật liền cắn ! Thích chết ta!” Ái Nhĩ điện hạ cuồng dã động thân, cắm mạnh vào thịt huyệt hắn cuồng yêu.

“ A a…Hảo thích…. thịt heo bổng của lão công thích chết ta….”

“ Vù vù…… Yên tâm…… Lão công sẽ làm cho ngươi càng thích …. Tuyệt chiêu xuất ra!”

Ái Nhĩ điện hạ đột nhiên bắt lấy nam nhân kê kê, đem chân lông vũ toàn nhập vào lỗ nhỏ trên đỉnh, bắt đầu vừa tiến vừa ra, trừu sáp phía sau…

“ Ô a a a a…..”

Kích thích quá mức bén nhọn làm cho Á Tư Đặc quốc vương không thể xem thường, thân mình càng không ngừng co rút run rẩy, đem côn thịt trong cơ thể hung hăng cắn chặt lấy.

“ Nga nga….. Bảo bối….không cần cắn nhanh như vậy !” Ái Nhĩ điện hạ này là tự mình chuốc lấy cực khổ .

Hắn mới thao vài lần liền tinh quan thất thủ, không cam lòng nhanh chóng rút ra tính khí, đem một cỗ tinh dịch phun trào ra bên ngoài, tất cả đều bắn ở trên mặt nam nhân……

“ Vù vù…… Bảo bối, ngươi thật đẹp……”

Nhìn thấy nam nhân tuấn mỹ khuôn mặt tràn đầy tinh dịch của chính mình , Ái Nhĩ điện hạ hứng thú tới mức có thể lại bắn thêm mấy lần!

Hắn lại dùng “ thần điểu” uy phong lẫm lẫm vuốt môi y, dâm uế nói, “ Đến, đầu lưỡi vươn đến, bên trong còn có một ít, mau liếm sạch sẽ……”

Á Tư Đặc quốc vương đã thất thần liền nghe lời liếm lên……

Người yêu tuấn mỹ liếm tinh dịch của chính mình, bộ dáng dâm đãng làm cho Thánh Nhân cũng điên cuồng. Ái Nhĩ điện hạ hưng phấn mà thở phì phò, dùng sức đem hai chân nam nhân ép đến trước ngực….

Trên tính khí của Á Tư Đặc quốc vương còn cắm lông vũ, vừa vặn công bằng đảo qua nhũ tiêm của y. Khoái cảm thình lình xảy ra làm cho Á Tư Đặc quốc vương chấn động mạnh.

“ Hi, thực thích đi ? Bảo bối, cái này không phải là theo Ái kinh của các ngươi nga, là bổn vương chính mình phát minh , không sai đi ? Yên tâm, phía dưới còn khiến ngươi càng thích.”

Ái Nhĩ điện hạ đắc ý cười cười, đem dương cụ của chính mình để ở tiểu huyệt, mạnh mẽ sáp nhập…

“ Y a a…..”

Nam nhân cuồng dã động thân, dùng cự đại thịt kiếm mạnh mẽ xỏ xuyên qua thân thể dâm loạn mà xinh đẹp kia…..

Mỗi một lần bị xỏ xuyên qua, lông vũ cắm trên tính khí Á Tư Đặc quốc vương, càng không ngừng đảo qua mẫn cảm nhũ tiêm của y, cao thấp đều bị yêu thương, khoái cảm làm cho y càng không ngừng điên cuồng kêu khóc…

“ A a…. Thích chết ta …. Để cho ta bắn…. Van cầu ngươi để cho ta bắn……”

“ Bảo bối đáng thương, hảo, lão công khiến cho ngươi thống khoái mà bắn tinh đi…..”

Ái Nhĩ điện hạ rút mạnh lông vũ ra.

“ Y a a a…..”

Một cỗ cổ trắng bóng tinh dịch rốt cục từ trong tính khí tự do phun mạnh ra, vẩy cao ra chung quanh……Trong đó có vài giọt còn dừng trên kim đản.

“ Chậc chậc, thật là xấu mụ mụ, làm dơ bảo bảo, còn không mau liếm sạch sẽ.”

Á Tư Đặc quốc vương xấu hổ không thôi, vội vàng vươn đầu lưỡi liếm liếm.

“ Còn có, mau cùng bảo bảo nói xin lỗi.” Ái Nhĩ điện hạ vỗ mông y, giả bộ giận dữ nói.

Á Tư Đặc quốc vương hai mắt đẫm lệ lưng tròng sờ đản bảo bảo, áy náy nói, “ Bảo bảo, thực xin lỗi. Đều là ba ba không tốt! Hắn là tên đại sắc điểu, hắn khi dễ mụ mụ, hắn…..”

“ Ngươi tốt thật đấy ! Lão bà xấu, dám cùng nhi tử cáo trạng, lão công hôm nay liền thao chết ngươi !”

“ A a… hảo lão công – Ngươi là hảo lão công….. Không cần a…..”

Hai vị vương giả lại bắt đầu triển khai thêm một vòng hỗn chiến mới.

Giữa những tiếng rên rỉ làm người ta mặt đỏ tim đập, hai người không chú ý tới trên vỏ trứng hoàng kim ở bên cạnh lặng lẽ có một vết rách…….

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s