CQAK chương 6

Thứ sáu chương

Từ khi sau biết nam nhân bên người là điểu nhân, nga, không phải, là Vũ nhân, Á Tư Đặc quốc vương liền quyết định “ tẫn dùng vật này”.

“ Ân, quả dừa kia thoạt nhìn không sai……”

“ Không thành vấn đề, lão bà, lập tức đến !”

“ Đột nhiên muốn ăn mật……”

“ Không thành vấn đề, lão bà, ôm lên người ta !”

Hai người khi đi dã ngoại giao du, chỉ thấy Thiên Vũ tinh chúa tể cao cao tại thượng, lại bị biến thành người hầu miễn phí sai sử, lúc cao lúc thấp, đi tới đi lui từ cây dừa tới tổ ong.

“ Thế nào, lão bà, ăn ngon sao ?”

“ Ân, thực không sai.” Á Tư Đặc quốc vương đang ăn ngon, đột nhiên nhìn thấy một Cự điểu toàn thân mang long vũ màu lam lóe sáng, cái đuôi thật dài từ trong cây bay qua.

“ A, là Lam Phượng Hoàng !”  Á Tư Đặc quốc vương hưng phấn kêu lên ! “ Mau, ngươi nhanh đi theo dõi xem có thể hay không tìm được trứng chim, cấp bổn vương cầm đến !”

“ Ngươi muốn lấy trứng chim làm gì ?”

“ Lam Phượng Hoàng là giống loài hi hữu, cả đời chỉ đẻ có một trứng, khó mà được, tương truyền người có được trứng chim Lam Phượng Hoàng, mọi nguyện vọng đều có thể thực hiện.”

“ Ngươi cái gì cũng có , còn muốn thực hiện nguyện vọng gì?”

“ Ngươi quản nhiều như vậy sao phải ? Ngươi đi lấy tới cho bổn vương là được !”

“ Không được, ta không thể đáp ứng ngươi.”

“ Ngươi dám không đáp ứng ta ?” Á Tư Đặc quốc vương đang hô phong hoán vũ nghe vậy giận tím mặt !

“ Chính ngươi đã nói , Lam Phượng Hoàng cả đời chỉ sinh một trứng. Ngươi đem đoạt đi hài tử duy nhất rồi, nó sẽ thực thương tâm .”

A Tư Đặc quốc vương nghe vậy sửng sốt. Y cho tới bây giờ không nghĩ nhiều như vậy

Y từ nhỏ muốn cái gì có cái đó, chỉ cần y ra lệnh một tiếng, bất kì kỳ trân dị bảo gì đều được tự động đưa đến trước mặt hắn. Y cho tới bây giờ không bao giờ tự hỏi thứ này đến như thế nào, phía sau đó phải đổi lấy bao nhiêu chua xót, máu và nước mắt.

Nhìn thấy bảo bối âu yếm trầm mặc không nói, Ái Nhĩ điện hạ chạy nhanh tới ôm hắn, ôn tồn nói, “ Trứng Lam Phượng Hoàng thực hi hữu, trứng của Thiên Vũ hoàng thất ta cũng là hi thế trân bảo. Hảo lão bà, ta xem chúng ta vẫn là tự mình sinh một cái đi.”

“ Bệnh thần kinh ! Muốn sinh ngươi trở về điểu tinh cầu của ngươi tìm mẫu điểu mà sinh ! Bổn vương đường đường là một quốc gia chi vương, nam tử hán đại trượng phu, ngươi bảo ta sinh con? Ngươi nằm mơ đi!”

“ Không còn kịp rồi, ngươi đã có rồi……” Ayr điện hạ ở miệng nhỏ giọng lẩm bẩm.

“ Ngươi nói cái gì ?”

“ Không có ! Không có ! Ta cái gì cũng chưa nói.”

“ Ngươi là không phải có chuyện gì gạt bổn vương ?”

“ Không có, cái gì đều không có.”

“ Hừ, xem ngươi cũng không dám. Đến, nên đổi dược , lại đây.”

Á Tư Đặc quốc vương đem thủy dược làm từ Tử hàng thảo đổ trên vết thương cánh của hắn .

“ A, đau quá !” Ái Nhĩ điện hạ cố ý run lên hạ cánh.

“ Thật vậy chăng ?” Á Tư Đặc quốc vương khẩn trương nói. “ Hảo, ta liền điểm nhẹ. Còn đau không ?”

“ Ân, không đau . Lão bà đối ta thật sự tốt.” Ái Nhĩ điện hạ làm nũng, ở trong lòng y cọ cọ.

“ Thực là chịu không nổi ngươi. Đại điểu nhà ngươi so với tiểu cẩu còn có thể làm nũng.” Á Tư Đặc quốc vương cười cười sờ lông vũ xinh đẹp của hắn, “ Tốt lắm, trời cũng không sớm, chúng ta đi thôi.”

“ Đi nơi nào ?”

“ Đi đến nhà Mặc Ưng. Từ sau khi bổn vương đem công chúa đưa cho hắn thì không có tin tức. Chúng ta đi đến nhà hắn nhìn xem, nhìn hắn rốt cuộc có phải hay không bị khỏa tiểu hồ tiêu kia làm nghẹn chết, ha ha……” ( đổ mồ hôi, ta thấy cái câu Độc nhất là lòng dạ đàn bà phải đổi thành Độc nhất lòng dạ tiểu thụ mới đúng)

“ Oa, hồ tiêu trên địa cầu lợi hại như vậy ? Lại có thể làm nghẹn chết người ?” Ái Nhĩ điện hạ vẻ mặt ngạc nhiên.

“ Ha ha…… Con chim ngốc nhà ngươi……” Á Tư Đặc quốc vương cười nghiêng ngả.

Quốc vương bệ hạ mang theo một vị thiên tiên mỹ nhân đại giá quang lâm, phủ đệ của Mặc Ưng tù trưởng lập tức rối loạn một trận.

“ Cung nghênh quốc vương bệ hạ.” Tất cả mọi người đều quỳ phục, nhưng khóe mắt lại nhịn không được ngắm vị bọn họ đại mỹ nhân cuộc đời ít thấy kia thêm lần nữa.

“ Đứng lên đi. Chủ nhân nhà các ngươi đâu ?”

“ Chủ nhân ở phía hậu viện, đã phái người đi thông tri, thỉnh quốc vương đợi một lát.”

Quả nhiên chỉ trong chốc lát, thấy Mặc Ưng bận rộn vội vàng đi tới.

“ Đại ca, sao ngươi lại tới đây ?”

“ Đến xem ngươi gần đây như thế nào a ? Ân, khí sắc không sai.”  Á Tư Đặc quốc vương căn bản là trợn mắt nói dối.

Sắc mặt đường đệ này nhà y, quả thực so với đáy nồi còn đen hơn.

“ Đại ca đừng ở đó vui sướng khi người khác gặp họa !” Mặc Ưng tức giận trừng mắt nhìn liếc y một cái. “ Nhờ phúc của ngươi, ta đã bị tiểu hồ tiêu nhà ta kia chỉnh vài ngày không ngủ được đây .”

“ Ai nha, thảm như vậy a.” Á Tư Đặc quốc vương lắc đầu, vẻ mặt oán giận ! “ Vị trợ lý nhà ngươi cũng thật quá phận !  Dù gì cũng là tù trưởng Mã Thái cổ quốc chúng ta, có thể nói dưới một người, trên vạn người, hắn sao có thể đối xử tệ với ngươi như vậy ? Không được, bổn vương phải hảo trừng phạt hắn !”

“ Không cần a !” Mặc Ưng nghe vậy lập tức bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh ! : Đại ca hiểu lầm ! Kỳ thật là vì ta cùng trợ lý nhà ta quá ân ái , mỗi ngày không làm đến hừng đông không nghỉ ngơi, cho nên mới không ngủ được .”

“ Cáp, theo chúng ta giống nhau.” Ái Nhĩ điện hạ thình lình thêm một câu.

Á Tư Đặc quốc vương nhất thời vẻ mặt xấu hổ. “ Nói bậy!”

Ái Nhĩ điện hạ vẻ mặt vô tội. “ Ta nào có nói bậy ? Rõ ràng là thật .”

“ Đừng có dong dài ! Ngươi không phải nói muốn tìm thuộc hạ của ngươi sao ? Còn không mau đi !” rất sợ hắn lại loạn yêu sách, Á Tư Đặc quốc vương vội vàng đẩy hắn đi.

“ Đúng, ta phải đi tìm Lai Nhi. Hắn ở nơi nào ?”

“ Hắn ở hậu viện.” Mặc Ưng nói.

“ Hảo, ta đi tìm hắn, lão bà, ta đi đi rất nhanh sẽ trở lại , không cần quá tưởng niệm ta nga.” Ái Nhĩ điện hạ nói xong vỗ vỗ mông bước đi , lưu lại vẻ mặt hắc tuyến củ Á Tư Đặc quốc vương.

“ Lão bà ?” Đôi mắt Mặc Ưng sáng ngời, tặc lưỡi hề hề nở nụ cười, “ Hắc hắc, đại ca, không phải ngươi là bị áp chứ ?”

“ Mắt ngươi mù ? Bổn vương thoạt nhìn giống như bị tên kia áp sao ?” Á Tư Đặc quốc vương mạnh miệng nói. “ Nếu ngươi còn bịa chuyện, bổn vương liền đưa thêm mấy mỹ nữ lại đây !”

“ A a ! Không cần ! Đại ca giơ cao đánh khẽ a !”

Ô…… Mặc Ưng ta mắt mới không mù đâu, đại ca gần đây quả thật thoạt nhìn thân hình mượt mà, khóe mắt hàm xuân, rất giống là bị tên kia áp ( ách, một câu lôgic rất….lôgic)……

“ Điện hạ ! Ngài rốt cục xuất hiện !” Lai nhi vừa thấy Ái Nhĩ điện hạ hắn mong nhớ ngày đêm, lập tức lộ vẻ mặt kinh hỉ nghênh đón trước.

“ Lai nhi, gần đây được không ?” Ái Nhĩ điện hạ cười cười hỏi.

“ Ta sao hảo tốt được ? Điện hạ đi nhiều ngày như vậy, ngay cả mặt mũi cũng chưa thấy một lần, hại ta cả ngày lo lắng gần chết.” Lai nhi thầm oán nhìn hắn.

“ Lo lắng cái gì ? Ta hiện tại không phải rất tốt sao .”

“ Ân, điện hạ thoạt nhìn quả thật tốt lắm. Trên thực tế, Lai nhi cho tới bây giờ chua từng thấy qua bộ dáng vui vẻ của điện hạ như vậy. Xem ra đến địa cầu học tập Cổ quốc ái kinh là lựa chọn chính xác.” Lai nhi vui vẻ nói.

Khẳng định điện hạ ở hậu cung tìm được rất nhiều mỹ nữ.

“ Đúng, đây là lựa chọn tối hoàn mỹ trong cuộc đời ta”. Ánh mắt Ái Nhĩ điện hạ đột nhiên trở nên vô cùng nhu hòa.

“ Điện hạ, nói như vậy, ngươi đã đem tinh túy trong ái kinh học thành ?”

“ Không sai, bổn vương ngày đêm đẩy nhanh tốc độ, chăm chỉ học tập, đã đem một trăm lẻ tám tư thế thân thể luyện tập một lần.”Ái Nhĩ điện hạ thập phần đắc ý nói.

“ Điện hạ, ngươi đã học tập hết Cổ quốc ái kinh tinh túy, chúng ta đây vẫn là nên nhanh rời khỏiđịa cầu đi. Nơi này không khí thật sự là ô nhiễm, ta rất nhanh không thể hô hấp.” Lai nhi oán giận nói.

“ Không được. Hiện tại là thời điểm cho việc quan trọng nhất, bổn vương không thể rời đi.”

“ Việc quan trọng nhất?”

“ Sinh đản a.”

“ Sinh đản? Ai sinh đản ?”

“ Đương nhiên là lão bà của bổn vương, vương hậu của ngươi.”

“ Lão bà ? Vương hậu ?” Lai nhi hiện tại thật không hiểu ra sao, “ Điện hạ, hai vị phi tử của ngài đều ở Thiên Vũ tinh, hơn nữa đến nay cũng chưa phong vương hậu. Thần thật sự không biết điện hạ chỉ ai ?”

“ Vương hậu của ta chính là Á Tư Đặc quốc vương a.”

“ Cái gì ?” Lai nhi nghe vậy thiếu chút nữa té xỉu ! “ Điện hạ ! Việc này tuyệt đối không được ! Đừng nói hắn là một người địa cầu cấp thấp, hắn còn là nam nhân a ! Sao có thể thành vương hậu ?”

“ Ai nói không được ? Vương hậu của bổn vương, đương nhiên là do chính bổn vương quyết định. Huống hồ trong bụng vương hậu đã hoài bảo bảo của ta, quá vài ngày sẽ sinh .” Ái Nhĩ điện hạ kiêu ngạo mà nói. ( bạn tận lực anti 2 chữ “ đẻ trứng” trong nguyên tác= =)

“ Cái gì ? Sinh đản ? Thật vậy chăng ?” Lai nhi đang duy trì  ý kiến phản đối cũng mừng rỡ như điên !

Cũng khó trách hắn kích động như vậy, người của Thiên Vũ vương thất thật sự là quá đơn bạc . Điện hạ cưới hai vị phi tử nhiều năm, cho tới nay chỉ sinh hạ một trứng, lại là một vị công chúa, thật sự là làm người ta lo lắng.

Không nghĩ tới điện hạ mới đến địa cầu vài ngày, có thể có thêm con!

Xem ra Cổ quốc ái kinh lực lượng quả nhiên cường đại a !

“ Thật tốt quá ! Chúc mừng điện hạ ! Chúc mừng điện hạ !” Lai nhi vui vẻ bắt đầu bày ra trên mặt, “ Điện hạ dự tính không biết vương hậu ngày nào sinh?”

“ Xem ra hẳn là qua vài ngày nữa .”

“ Xin cho thần nhắc nhở điện hạ, chúng ta ở địa cầu chỉ có thể lâu nhất ba mươi ngày, hiện tại thời gian còn lại chỉ có mười ngày . Chúng ta có hay không mang vương hậu trở lại Thiên Vũ tinh để sinh?”

“ Không được ! Hiện tại y đang ở kì mang thai mấu chốt, không thích hợp lữ hành trên vũ trụ. Vẫn là đợi trứng sinh hạ rồi, chúng ta cùng nhau rời đi.”

“ Hảo, ta đây lập tức tiến cung bảo hộ vương hậu cùng bảo bảo.”

“ Bổn vương đang có ý này. Ngươi lập tức theo ta tiến cung đi.”

“ A a……”

Tiếng rên rỉ khoái hoạt tràn ngập phòng thay quần áo của Á Tư Đặc quốc vương.

Trong không gian rộng tràn đầy mùi dâm mĩ cùng tiếng đánh ba ba giữa hai thân thể thân thể.

“ Nga nga…… Hảo thích a…… Tiểu nộn huyệt của lão bà làm ta thích chết……”

Cự đại “thần điểu” của nam nhân ở trong cúc huyệt lâm ly dâm thủy, điên cuồng mà tiến xuất.

“ A a…… Không được…… Yến hội nhanh bắt đầu…… Ngươi hại ta muộn mất ……”

“ Vội vã đi gặp nhóm tần phi của ngươi sao ? Hừ, bổn vương muốn cho ngươi muộn !”

Ái Nhĩ điện hạ nguyên bản ôn nhu săn sóc, một khi ghen ghét dữ dội, lại phi thường đáng sợ .

Hắn đem phong lưu nam nhân áp ghé vào giữa đống quần áo đầy trên đất, mân mê kiều đồn cao cao rắn chắc, thô to dương cụ hung mãnh đâm thật sâu  vào huyệt dâm khẩu của y.

“ A a ……Hảo thâm a…… Thao chết ta !” sa mạc chi vương tôn quý dũng mãnh bị nam nhân thao dâm mị kêu liên tục, dục tiên dục tử !

“ Muốn thao chết tiểu dâm phụ nhà ngươi! xem ngươi còn dám không dám quen thói hư hỏng! Nói ! Vsau còn dám không dám ôm nữ nhân khác ?”

“ A a…… Không dám …… Không dám ……”

“ Về sau có phải hay không chỉ để cho lão công thao ?”

“ A a…… Đúng…… Ta chỉ để cho lão công thao…… Chỉ làm cho đại thần điểu của lão công thao ta !”

“ Hảo, bổn vương về sau cũng chỉ thao tiểu huyệt hư hỏng của lão bà…..Nga nga…… Hảo ướt…… Hảo nhanh……”

“ A a…… Hảo thích… Thích chết ta ! Lão công dùng sức thao ta !”

“ Nga nga…..Bảo bối…… Giáp thật hảo…… Yêu chết tiểu huyệt hư hỏng của ngươi ……”

“ A a……Hảo thích a…… Lão công…… Tiểu huyệthư hỏng  cũng bị đại thần điểu thao tới bắn… a a…….. bắn…….”

Á Tư Đặc quốc vương căng thân mình, thét chói tai mãnh liệt bắn ra tinh dịch trắng bóng .

“ Nga nga …… Hút đi ra ……..Đại thần điểu bị tiểu mông  hư hỏng hút đi ra……. A.. a….. bắn……”

“ A a a…… Cho ta…… Cho ta……”

Á Tư Đạc quốc vương say mê loạng choạng, mông cố gắng ép khô mỗi giọt tinh hoa của nam nhân……

Đêm nay là gia yến Mã Thái hoàng cung mỗi tháng tổ chức một lần.

Tần phi cùng bọn nhỏ quốc vương sở hữu đều đã tề tụ một đường. Yến hội cực lớn, người trong đại sảnh đông nghìn nghịt.

Cẩn thận tính toán, Á Tư Đặc quốc vương sở hữu ba mươi mốt phi tử, tổng cộng vì hắn sinh hạ hai mươi bốn hài tử.

Mà hai mươi bốn hài tử này tất cả đều là nam hài, nói cách khác, Á Tư Đặc quốc vương có hai mươi bốn vị tiểu vương tử, ngay cả một vị công chúa cũng không có.

Tình hình vừa lúc cùng Ái Nhĩ điện hạ hoàn toàn tương phản.

“ Quốc vương bệ hạ giá lâm !”

“ Tham kiến bệ hạ !”

“ Tham kiến phụ vương !”

Toàn thể tần phi mang theo nhóm vương tử cung kính hành đại lễ.

“ Đứng lên đi.” Á Tư Đặc quốc vương vừa bị hung hăng yêu thương đến thắt lưng xương sống dều nhuyễn, miễn cưỡng nở một nụ cười.

“ Lão bà, còn đi được sao ? Muốn hay không để ta ôm ngươi a ?” Ái Nhĩ điện hạ hảo tâm hỏi.

“ Cút cho ta !” Á Tư Đặc quốc vương hung hăng trừng mắt  liếc hắn một cái.

Tên đại sắc điểu này ! Rõ ràng biết y buổi tối có yến hội, còn cố ý nói phải giúp y chọn quần áo. Kết quả là, liền chọn một mạch đến ngả ra sàn luôn.

Hai người không biết trên mặt đất làm bao nhiêu lần, hại thắt lưng y thiếu chút nữa không đứng thẳng được dậy.

Thật vất vả duy trì tư thế ngồi trên thảm bình thường, Á Tư Đặc quốc vương trên mặt đầu đã đầy mồ hôi.

“ Lão bà đáng thương, để cho ta giúp ngươi lau mồ hôi.”

“ Không cần ngươi giả hảo tâm !”

“ Ngoan thôi, đừng lộn xộn.”

“ Hừ, muốn sát liền sát, sờ cái gì a.”

“ Mặt lão bà hảo nộn hảo khả ái.”

“Tên người ngoài hành tinh chết tiệt, đã nói với ngươi cấm nói khả ái với nam nhân địa cầu, nghe không hiểu sao ?”

Hai người liếc mắt đưa tình, hành động thân mật lập tức trở thành tiêu điểm của mọi ánh mắt.

Vài tần phi giao tình khá tốt bắt đầu khe khẽ nói nhỏ.

“ Oa, người kia đẹp quá a, rốt cuộc là nam hay là nữ ?” ( bất nam bất nữ, keke>.<)

“ Chắc là nữ đi, nào có nam nhân bộ dạng đẹp như vậy ?”

“ Không, theo ta thấy là nam , căn bản không ngực.”

“  Nhưng quốc vương không thích nam sắc a, sao có khả năng cùng một nam nhân như vậy thân thiết ?”

“ Cái này cũng khó nói, người kia bộ dạng đẹp như vậy, nói không chừng làm quốc vương đổi tính .”

“ Có khả năng nga, ta tiến cung nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa thấy qua quốc vương cùng ai sóng vai ngồi, còn thân mật như vậy.”

“ Đúng vậy, quốc vương này vài tuần nay cũng chưa bước vào hậu cung một bước, chỉ chuyên sủng nam nhân này.” ( thật ra là “ bị” chuyên sủng mới đúng = =)

“ Ai, xem ra chúng ta về sau càng khó được nhìn thấy quốc vương .”

Người ở hậu cung tịch mịch lạnh lùng , nếu có hài tử còn tốt, nếu không có hài tử, so với chết càng khó chịu hơn.

“ Lão bà, qua hai ngày ngươi liền đem hậu cung giải tán đi.” Ái Nhĩ điện hạ đột nhiên nói ẩu nói tả.

“ Ngươi nói cái gì ? Ngươi điên rồi ?”

“ Ta không điên. Các phi tử của ngươi đều còn trẻ, về sau ngươi theo ta về thiên vũ tinh, các nàng phải làm sao bây giờ ? cho nên ngươi  trước nên đem các nàng an trí tốt, người có hài tử thì lưu lại chiếu cố hài tử, người không có hài tử liền cho bọn họ chút tiền, tái giá một lần nữa.”

“ Bệnh thần kinh ! Bổn vương ở địa cầu làm quốc vương tốt lắm, ai muốn cùng với ngươi trở về cái điểu tinh cầu kia ?” Á Tư Đặc quốc vương khinh thường nói.

“ Nếu trong bụng ngươi có con của chúng ta, ngươi cũng không theo ta trở về sao ?” Ái Nhĩ điện hạ khổ sở hỏi.

“ Bệnh thần kinh ! Ta là nam , sao có khả năng mang thai ?”

“ Nhưng vạn nhất….”

“ Không có vạn nhất !”

Ngay khi hai người đang tranh cãi túi bụi, một tiểu nam hài chừng bảy, tám tuổi diện mạo thập phần khả ái, huỳnh huỵch chạy tới.

“ Phụ vương !” Tiểu nam hài kêu thân thiết.

“ Ngươi  là ai a ?” Á Tư Đặc quốc vương nghi hoặc liếc mắt nhìn nó.

“ Phụ vương không nhận ra ta ?” Tiểu nam hài khổ sở hỏi.

“ Không nhận ra.”

Ái Nhĩ điện hạ ở bên cạnh thiếu chút nữa ngã xuống: “ Có lầm hay không ? Ngay cả  nhi tử của mình ngươi cũng không nhận ra?”

“ Nhi tử của bỏn vương nhiều như vậy, sao có  khả năng nhất nhất nhớ kỹ ?” Á Tư Đặc quốc vương dõng dạc nói, không có chút áy náy. “ Có mẫu thân bọn họ nhớ rõ là tốt rồi, bổn vương không cần lãng phí thời gian.” ( ặc, đây gọi là ăn xong không thèm chùi mép= =)

“ Ngươi thật quá không biết quý trọng ! Mỗi tiểu hài tử đều là lễ vật của thiên thần, là vô cùng độc đáo, trân quý . Ngươi hẳn phải hảo quý trọng mới đúng.”

Tỉ lệ sinh sôi nảy nở ở Thiên Vũ tinh cực thấp, bởi vậy đối với từng tiểu sinh mệnh được sinh ra đều khiến người ta vạn phần cảm kích, tìm mọi cách quý trọng . Ái Nhĩ điện hạ thật sự không thể đồng ý với thái độ lạnh lùng để đối đãi với hài tử của y.

“ Nói xong chưa ? Bổn vương không cần ngươi tới thuyết giáo ! Tiểu hài tử ở Mã Thái vương thất chúng ta từ nhỏ  là do mẫu thân nuôi dạy , rất ít gặp được phụ vương. Không phải chúng ta cũng sống rất tốt sao? Điểu nhân các ngươi đừng có đến địa cầu xen vào việc của người khác !” Á Tư Đặc quốc vương lạnh lùng trừng mắt liếc nhìn hắn một cái.

“ Việc của người địa cầu khác thế nào ta có thể mặc kệ, nhưng chỉ có chuyện của ngươi, ta rốt cuộc nhất định phải quản. Bởi vì ta không muốn ngươi trong tương lai có bất kỳ chuyện gì tiếc nuối.” Ái Nhĩ điện hạ không chút nào lùi bước nói.

“ Ngươi …”

“ Mọi người tốt lành !” Ái Nhĩ điện hạ đột nhiên đứng dậy, đối với mọi người mỉm cười.

Mỹ nhân này cười, có thể nói là khuynh quốc khuynh thành.

Nhóm tần phi người người mặt đỏ tim đập.

Nhóm vương tử người người vẻ mặt si mê.

“ Đêm nay có mọi người tề tựu ở đây thật vui. Á Tư Đặc quốc vương đặc biệt ra lệnh muốn ta nhận thức rõ hai mươi bốn vị tiểu vương tử hắn yêu quý. Cho nên ta nghĩ thỉnh các vị tiểu vương tử cho dù bận rộn hay không có thể tiến lên phía trước đến tự giới thiệu về mình.”

“ Ta ! Ta trước !”

“ Ta trước !”

Nhóm tiểu vương tử người người chen nhau lên trước, muốn ở trước mặt phụ vương chúng ngưỡng mộ cùng mỹ nhân, hảo hảo biểu hiện một phen.

“ Mọi người không cần gấp, theo trình tự sinh ra mà đến, chúng ta bắt đầu từ người nhỏ tuổi nhất đi.” Ái Nhĩ điện hạ xem mọi người hăng hái như thế, liền thập phần vui vẻ.

“ Hì, ta ! Ta nhỏ nhất !” một tiểu nam hài xinh xắn, gương mặt tươi cười chạy tới, dùng tiếng nói non nớt nói, “ Ta gọi là A Lô Đạt, năm nay ba tuổi ! Ta thích nhất ăn dưa hấu cùng kẹo, lớn lên muốn học giống như phụ vương, làm một người cưỡi ngựa giỏi!”

“ Thật ngoan.” Ái Nhĩ điện hạ mỉm cười, cấp người bên cạnh một cái nháy mắt. ( ờ, khẩu quyết của sư phụ khó hiểu quá, ta đành phải nhắm mắt chém bừa = =)

“ Sao vậy?” Á Tư Đặc quốc vương khó hiểu hỏi.

“ Cho hắn kẹo a.”

“ Nga.” Á Tư Đặc quốc vương lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng phất tay gọi nó lại đây, “ Đến, A Lô Đạt, kẹo này cho ngươi.”

“ Cám ơn phụ vương !” Tiểu nam hài luôn chỉ có thể ở xa xa nhìn phụ vương, liền nhảy nhót không thôi, nhảy lên ôm lấy hắn, dùng sức hôn lênmặt hắn.

Á Tư Đặc quốc vương bị nước miếng dính đầy mặt, trong lòng không nói nên lời đây là tư vị gì, chỉ có thể ra vẻ không kiên nhẫn ngăn nó, “ Tốt lắm, tốt lắm, mau trở về bên người mẫu thân ngươi đi. Nhớ kỹ, ăn kẹo xong phải đánh răng nga.”

“ Vâng, cám ơn phụ vương !” A Lô Đạt giống như được giải thưởng lớn thật cẩn thận cầm kẹo phụ vương ban cho trở về chỗ ngồi.

Nhóm tiểu vương tử nhìn thấy có thể cùng phụ vương chúng ngưỡng mộ  thân cận như thế, liền mừng rỡ như điên!

“ Đến lượt ta ! Ta gọi là Sử Mật Tư,  bốn tuổi……”

Ái Nhĩ điện hạ ngồi ở một bên, mỉm cười nhìn nhóm tiểu vương tử nhất nhất đi lên tự giới thiệu, lại không có hài tử nào ngoại lệ không chạy tới hôn phụ vương của chúng. Nội tâm hắn đã hạ một quyết định trọng yếu.

Xem như về sau có đem lão bà âu yếm về Thiên Vũ tinh, cũng phải thường xuyên dẫn hắn về địa cầu thăm bọn nhỏ.

Hắn không thể ích kỷ đưa phụ vương bọn họ hoàn toàn chiếm riêng cho mình.

Lão bà, ngươi sẽ trở thành một phụ thân tốt .

Chính là không biết ngươi khi làm mẫu thân sẽ có bộ dáng gì?

Ái Nhĩ điện hạ bướng bỉnh cười.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s