CQAK chương 5

Đệ ngũ chương

Vì không muốn người ta thấy trong tẩm cung của mình dấu một nam nhân, Á Tư Đặc quốc vương đem “ điểu nhân” kia bao thực kín, giống như cái bánh, vụng trộm đưa hắn lên chiếc xe thể thao đắt giá của mình.

“ Hô, cuối cùng là ra cung .” Trên đường quốc lộ trên sa mạc, Á Tư Đặc quốc vương cuối cùng thở một hơi nhẹ nhõm.

“ Hô… Hô…… Buồn chết ta!” Ái Nhĩ điện hạ cả khăn trên đầu xuống dưới, cũng thở hổn hển.

Ánh trăng theo cửa sổ xe tràn vào, rọi lên mái tóc dài màu ngân bạc cùng dung mạo hoàn mỹ không tỳ vết của nam nhân, thật sự là đẹp động lòng người tới mức nói không lên lời.

Tim Á Tư Đặc quốc vương liền đập gia tốc, nhìn nam nhân tới thất thần, thiếu chút nữa đem xe lao ra khỏi đường, vào sa mạc!

“ Cẩn thận !” Ái Nhĩ điện hạ kêu to !

“ A!” Á Tư Đặc quốc vương tại thời điểm chỉ mành treo chuông (= ngàn cân treo sợi tóc), liền khẩn cấp đem tay lái chuyển trở về !

“ Lão bà, ngươi không sao chứ ?” Ái Nhĩ điện hạ quan tâm hỏi.

“ Đừng ở nơi đó giả mù sa mưa ! Còn không phải là ngươi làm hại !”

“ Ta ?” Ái Nhĩ điện hạ ngẩn người, “ Ta làm sai cái gì ?” ( đẹp là một cái tội=.=)

“ Việc ngươi làm sai còn nhiều!” Á Tư Đặc quốc vương một bên vừa lái xe, một bên vừa mở miệng mắng, “Ngươi nói thật cho bổn vương, rốt cuộc vì cái gì muốn vào cung ? Ngươi là có ý định tiếp cận bổn vương ? Rốt cuộc có âm mưu ?”

Nếu lão bà âu yếm hỏi, Ái Nhĩ điện hạ đương nhiên rất thích ý thẳng thắn thành khẩn bẩm báo, “Vũ nhân chúng ta trời sinh tính dục mỏng, không thích giao phối để sinh sôi nẩy nở, Thiên Vũ tinh dân cư đang cấp tốc biến chất, bổn vương lần này đến thăm địa cầu, chính là tiến cung tìm ngươi học tập Cổ quốc ái kinh , xem có thể hay không nâng cao tính dục của tộc nhân chúng ta, thuận tiện tìm ngươi lãnh giáo bí phương sinh con, xem có thể hay không cho vương thất Thiên Vũ ta sinh hạ thêm vài trứng, sinh hạ người thừa kế vương vị. Như vậy hẳn cũng không xem như âm mưu đi ?”

Vũ nhân ? Thiên Vũ tinh ? Trứng ? Người thừa kế vương vị ?

Á Tư Đặc quốc vương nghe xong liền trợn trắng mắt.

Xong rồi, xem ra “ điểu nhân” này bệnh thật sự cũng không nhẹ. Không biết Tử hàng thảo kia có thể chữa được cả bệnh thần kinh hay không?

Xe đi một giờ, rốt cục tới chân núi.

“ Đến, ở trên bản đồ chính là ngọn núi này.” Á Tư Đặc quốc vương tắt động cơ xe.

“ Hảo, ta từ nơi này đi lên đi.”

“ Đi lên ? Ngươi điên rồi ? Núi hoang này không có đường có thể đi, đi lên như thế nào a ?”

Ái Nhĩ điện hạ vốn định bay , nhưng lại sợ dọa lão bà khả ái của hắn, đành phải cười cười nói, “ Ta đây chậm rãi đi, ngươi ở dưới này chờ ta.”

“ Kêu máy bay trực thăng của bổn vương đến là được.”

“ Không được, không nên kinh động nhiều người. Tử hàng thảo chính là tiên thảo có linh khí, nếu có nhiều mùi người, nó liền lập tức héo rũ .”

“ Cái thứ cỏ chết tiệt gì, lại cần dong dài như vậy !” Á Tư Đặc quốc vương không kiên nhẫn nói.

“ Ngoan, ngươi ở chỗ này chờ ta, ta rất nhanh sẽ trở lại .”

“ Hừ, tốt nhất là thế. Bổn vương cũng không có thời gian rỗi chờ ngươi lâu, nội trong một giờ nếu ngươi không trở về, bổn vương liền đi.”

“ Hảo, ta sẽ mau chóng trở về .” Ái Nhĩ điện hạ ôn nhu hôn lên môi y.

Trên khuôn mặt màu đồng của Á Tư Đặc quốc vương lặng lẽ nhiễm sắc đỏ ửng, may mắn có màn đêm hôn ám, y vì che dấu đáy lòng lặng lẽ nổi lên một cỗ ngọt ngào, cố ý không kiên nhẫn nói, “ Thân cái gì thân a, mau cút !”

Ái Nhĩ điện hạ mỉm cười, bắt đầu sử dụng tay chân hướng sơn thượng đi.

Rõ ràng có thể thoải mái bay, cũng không cảm thấy đi bước một là vất vả .

Có lẽ thông minh như  Chúa tể tối cao của Thiên Vũ tinh, cũng vô pháp đào thoát khỏi  ma chú của tình yêu.

“ Kỳ quái, đi chỗ đó sao lâu như thế a ?”

Nam nhân đã đi cao đến địa phương chính mình nhìn không tới, Á Tư Đặc quốc vương sau đợi một giờ, tâm tình bắt đầu trở nên bất an.

Không thể nào ? Chẳng lẽ là đã xảy ra chuyện ?

Đòi mạng, cứ chờ đợi như vậy cũng không phải biện pháp, bổn vương tự mình đi lên nhìn rõ ràng.

Á Tư Đặc quốc vương tuy rằng sống an nhàn sung sướng, nhưng hắn hàng năm cưỡi ngựa, chẳng những thân thủ thoăn thoắt, cũng luyện được một thân thể lực cực tốt, leo núi với hắn mà nói cũng không tính quá khó khăn.

Nhưng ở đi một đoạn đường hậu, bởi vì nóng vội, dưới chân lảo đảo một cái, thình lình từ trên núi ngã xuống dưới .

“ A a…..”

Á Tư Đặc quốc vương hoảng sợ kêu to, nhanh chóng từ trên không trung rơi xuống !

Ngay khi y nhắm chặt hai mắt, lo lắng cho mình sắp biến thành một đoàn thịt nát thì……

“ Lão bà, đừng sợ, ta đến đây !”  ( lại một màn anh hùng cứu mỹ nam kinh điển=.=)

Á Tư Đặc quốc vương cảm giác thân mình trên không trung, cả người liền bị nhẹ nhàng ôm chặt lấy.

“ A!” Á Tư Đặc quốc vương kinh ngạc mở to hai mắt.

Cánh !

Cặp cánh màu hoàng kimlàm người ta vừa thấy khó quên kia lại xuất hiện !

“ Ngươi… Ngươi thật sự có cánh ?”

“ Đúng, ta thật sự có cánh.”

“ Ta… Chúng ta đang bay ?”

“ Đúng, chúng ta đang bay.”

Ái Nhĩ điện hạ mỉm cười, nhẹ nhàng huy động cánh chim hoàng kim, ôm hắn bay cao, bay xa hơn.

Gió ở bên tai gào thét, Á Tư Đặc quốc vương liền căng thẳng, theo bản năng ôm chặt nam nhân.

“ Hi, sớm biết thế hẳn là đã thường mang lão bà ta bay, như vậy hắn mới có thể chủ động ôm chặt ta.” Ái Nhĩ điện hạ ghé vào lỗ tai y chế nhạo nói.

“ Đừng nói! Chuyên tâm đi, vạn nhất ngã xuống làm sao bây giờ ?” Á Tư Đặc quốc vương khẩn trương nói.

“ A….. Ngã xuống!!”

Ái Nhĩ điện hạ cố ý dừng vỗ cánh, làm cho hai người thẳng tắp rơi xuống.

“ A a  a…….” Á Tư Đặc quốc vương sợ hãi kêu liên tục, tứ chi giống như bạch tuộc cùng sử dụng vội leo lên trên thân nam nhân !

“ Ha ha……” Ái Nhĩ điện hạ bướng bỉnh cười ha ha, lại vỗ cánh, làm cho hai người tạm dừng ở giữa không trung.

“ Hỗn đản ! Dám trêu cợt bổn vương !” Á Tư Đặc quốc vương nổi trận lôi đình trừng mắt nhìn hắn !

Đôi mắt màu đen chớp động hừng hực lửa giận, như hắc thạch thiêu đốt mà mê người, Ái Nhĩ điện hạ không khỏi si mê ngóng nhìn .

“ Nhìn cái gì vậy ? Hoa si a !” Thấy nam nhân ngây ngốc nhìn chính mình, Á Tư Đặc quốc vương mặt hơi đỏ lên, cơn tức ngập đầu nhất thời không hiểu biến đi mất.

“ Bộ dáng lão bà tức giận thật khả ái.”

“ Muốn chết ! Dám nói bổn vương khả ái !”

“ Rõ ràng là khả ái, vì cái gì không thể nói ?”

“ Ngươi có thể nói bổn vương anh tuấn tiêu sái, cơ trí dũng mãnh, chính là không thể nói ta khả ái !”

“ Bổn vương cố tình muốn nói lão bà của ta anh tuấn tiêu sái, cơ trí dũng mãnh, hơn nữa lại hảo khả ái !”

“ Không cho phép bảo ta là lão bà ! Không cho phép nói ta khả ái ! Ngươi là người ngoài hành tinh a ? Nghe không hiểu tiếng địa cầu sao ?”

“ Ta vốn chính là người ngoài hành tinh, nhưng ta cũng nghe hiểu được tiếng địa cầu.”

“ Ngươi !” Á Tư Đặc quốc vương bừng tỉnh “ Ngươi thật là người ngoài hành tinh ?”

“ Ta đều nói tới trăm lần, lão bà, ngươi ngay cả gia thế bối cảnh của lão công mình như thế nào cũng không nhớ. Ta gọi là Ái Nhĩ, đến từ Thiên Vũ tinh, là Vương của Vũ nhân tộc, bọn họ đều bảo ta Ái Nhĩ điện hạ.”

“ Bổn vương còn tưởng rằng thần kinh ngươi có vấn đề,  sao biết điều ngươi nói là thật ?”

“ Chính xác trăm phần trăm đó, bảo bối.”

Xem ra hắn nói hết thảy đều là sự thật……

Á Tư Đặc quốc vương không biết nên cười hay là nên khóc. Cười là, hắn chính mắt nhìn thấy được người ngoài hành tinh. Khóc là, hắn lại bị cái tên người ngoài hành tinh đó thượng !

“ Khuôn mặt thật của ngươi sẽ không phải là chim đi ?” Á Tư Đặc quốc vương giờ lo lắng nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.

Ái Nhĩ điện hạ nghe vậy mới thật sự dở khóc dở cười, “ Yên tâm, khuôn mặt thật của ta chính là bộ dáng ngươi hiện tại nhìn thấy.”

“ Thật sự ? Hô…… Vậy là tốt rồi……”

Có cánh còn chưa tính, vạn nhất hắn trương ra cái mỏ chim, thời điểm hôn môi kia không phải đem bổn vương mổ chết ? ( ta bái phục luôn _ _!!!)

Từ từ ! Sao ta như thế ? Hiện tại không phải thời điểm lo lắng cái này đi ? Thân là người địa cầu, hẳn là phải lo lắng tới sự tình trọng yếu hơn mới đúng !

“ Nói ! Tên người ngoài hành tinh nhà ngươi rốt cuộc đến địa cầu làm gì ? Sẽ không tưởng chiếm lĩnh địa cầu chúng ta chứ?”

Ái Nhĩ điện hạ bướng bỉnh nháy mắt mấy cái, “ Nếu ta nói phải thì sao ?”

“ Cái gì ?” Á Tư Đặc quốc vương nhìn hắn như gặp đại địch, “ Không thể ! Ngươi không thể làm như vậy !”

“ Nếu ta kiên trì muốn làm thì sao ?”

“ Thì bổn vương và ngươi liền thế bất lưỡng lập ( không đội trời chung), đồng quy vu tận !”

“ Oa, không cần khiến cho thảm vậy chứ ?” Ái Nhĩ điện hạ thè lưỡi, “ Ngươi có thể noi theo cái người Trung Quốc ở địa cầu các ngươi, kêu… Kêu… Vương Chiêu Quân ! Đúng, chính là nàng !”

“ Ai là Vương Chiêu Quân a ?” Á Tư Đặc quốc vương đối với lịch sử Trung Quốc không biết gì cả tức giận trừng mắt liếc hắn một cái.

“ Vương Chiêu Quân là đại mỹ nhân có danh, lúc trước sợ ngoại tộc xâm lược của nàng quốc gia, cho nên mới gả đến ngoại tộc viễn xứ, duy trì hòa bình hai ngước. Người Trung Quốc kêu đây là 『 hòa phiên 』!”

“ Hòa cái đầu ngươi! Ngươi kêu bổn vương học theo nàng gả cho người ngoài hành tinh nhà ngươi? Có lầm hay không ?” Á Tư Đặc quốc vương tức giận đến mức hận không thể đem con chim ngu ngốc này nướng ăn !

Vương Chiêu Quân kia trước kia tuyệt đối là bị bức , làm gì có ai muốn gả cho dã nhân này ?

Mà Á Tư Đặc y, đường đường một quốc gia chi vương, tiền nhiều tiêu cả đời không hết ( ta chém gió thôi T_T), hậu cung đẹp muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, ai dám buộc hắn đi hòa phiên ?

“ Chẳng lẽ ngươi không muốn vì tồn vong của địa cầu mà cống hiến một chút tâm lực ?” Ái Nhĩ điện hạ ôn nhu cười, mang theo hắn bay đến trên đỉnh núi. ( nghe giống mẹ mìn dụ dỗ trẻ con thế =.=)

Sau khi đưa y đặt trên thảm cỏ ở biên hắc nhai, hắn hai tay bắt đầu không an phận sờ kiều mông hắn yêu nhất.

“ Uy, sao ngươi sờ…… A a…… Cấp bổn vương một điểm tôn trọng……”

Bàn tay to tà ác của nam nhân, ở chính mình cổ câu phùng trung dao động, thường thường tiến vào đi đùa hạ huyệt khẩu, làm cho hắn theo mông vẫn dương đến toàn thân, liên dương cụ cũng mạc danh kỳ diệu đứng lên.

“ Hi, lão bà của ta thật mẫn cảm.”

“ Ai… Ai mẫn cảm a…… Không cần nói bậy……”

“ Người địa cầu khẩu thị tâm phi!” Ayr điện hạ cười xấu xa, đột nhiên đem một ngón tay sáp đi vào….

“ A a…… Không cần….”

Đầu ngón tay thật dài của nam nhân không ngừng đâm vào cúc huyệt y, làm cho Á Tư Đặc quốc vương thích tới không ngừng phun ra dâm thủy……

“ Nga nga…… Dừng lại…… Không thể…… A a……”

“ Thật sự muốn bổn vương dừng lại sao ?”

Ái Nhĩ điện hạ tà tà cười, vận dụng theo phép “điều khiển”  của Cổ quốc ái kinh, lợi dụng  một cách xảo diệu kỹ xảo móc, khua, ấn, đâm, đường đường đem tao sa mạc chi vương khiến cho dâm thủy thẳng phun, dâm mỹ kêu liên tục…..

“ A a…… Hảo thích…… Thích chết…… Đừng có ngừng…… A a…… Đâm ta…… Lại dùng lực đâm ta !”

Ayr điện hạ nhìn đến lão bà tao dạng, cũng hưng phấn cực, vô sự tự thông lại gia tăng rồi hai căn ngón tay !

“ A …..Hảo thô a ! Đâm chết ta !”

Ba ngón tay ở trong dâm huyệt ẩm ướt hoạt nộn điên cuồng xuyên qua, làm cho Á Tư Đặc quốc vương lắc mạnh mông, cao giọng kêu khóc:

“ Ô…… Hảo thích…… Hảo thích…… Đâm ta ! Lại dùng lực đâm ta !”

“ Nga nga…. Chịu không nổi ! Ta muốn thao chết tiểu dâm phụ nhà ngươi !”

Ái Nhĩ điện hạ vội vàng rút ngón tay ra, dùng dương cụ cự đại không do dự động thân mạnh một cái, rốt cuộc mãnh liệt thẳng tắp sáp vào trong.

“ A a ….” Á Tư Đặc quốc vương lớn tiếng thét chói tai, gắt gao ôm lấy nam tử trên người!

Ái Nhĩ điện hạ đột nhiên linh quang chợt lóe, nhớ tới một chiêu trong Cổ quốc ái kinh. Hắn đem hai chân nam tử ôm lấy eo, đứng dậy đứng ở biên hắc nhai.

“ A a…….Ngươi muốn làm gì ?”  Bản năng sợ độ cao của nhân loại làm cho Á Tư Đặc quốc vương gắt gao ôm trụ hắn cổ, hai chân càng thêm dùng sức hoàn trụ hắn.

“ Hì hì, trong ái kinh có nói , sợ hãi, là xuân dược tốt nhất !”

Nam nhân đem dương cụ thô to bắt đầu từ dưới hướng lên trên cuồng đỉnh mãnh liệt.

“ A a…. Không nên cử động ……Liền ngã xuống ….a a…..”

Rõ ràng là sợ tới chết, nhưng tiểu huyệt quốc vương cũng không ngừng phân bố ra yêu dịch, làm cho chỗ tính khí của hai người ái ân ba ba vang lên dâm mĩ tiếng nước……

“ Chậc chậc, ái kinh nói quả nhiên không sai, bảo bối của ta càng sợ hãi, tiểu huyệt càng liền mẫn cảm, cắn càng nhanh…… Nga nga…… Thích…… Thích chết……” ( cái bí phương giẻ rách gì thế này==)

Nam nhân có ý xấu càng tới gần bên vách núi đen.

“ A a…… Không cần…… Từ bỏ…… A a…… Hảo bổng…… Hảo thích…… Ta muốn thăng thiên !” Á Tư Đặc quốc vương bị thao đến dâm thủy chảy ròng, dục tiên dục tử, nháy mắt sắp tới cao trào ……

Ái Nhĩ điện hạ cuối cùng cũng đến thời điểm bắn tinh, hắn không ngừng tê rống, “ Nga nga…… Bảo bối, thích chết…… Làm cho chúng ta cùng lên thiên đường đi !”

Ái Nhĩ điện hạ đột nhiên ôm Á Tư Đặc quốc vương thả người nhảy dựng !

“ A a …” Sợ hãi tử vong làm cho Á Tư Đặc quốc vương trong nháy mắt đạt tối cao trào, thét chói tai bắn tinh.

“ A a…. Bảo bối…… Ta cũng bắn cho ngươi …..” cảm giác được tiểu huyệt kịch liệt co rút lại, Ái Nhĩ điện hạ xòe cánh, bắn ra đầy ngập tình yêu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s