CQAK: Chương 4

Đệ tứ chương
Ánh mặt trời buổi sớm nhẹ nhàng chiếu vào phòng. Á Tư Đặc quốc vương chậm rãi mở hai mắt.
Kỳ quái…… Vì cái gì cảm thấy cả người đau nhức a ?
Đau đầu là vì say rượu, nhưng đến cả thắt lưng cũng lại đau như vậy?
Á Tư Đặc quốc vương cả đầu choáng váng như kẻ say ( chém gió không có cơ sở đâu), hoàn toàn không rõ đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ biết ngây ngốc nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Ánh mặt trời vàng rực rỡ từ cửa sổ tràn vào như một gậy đánh vào đầu hắn, làm hắn đột nhiên nhớ tới một đôi cánh màu hoàng kim!
“ A…aaa.”
Á Tư Đặc quốc vương bật dậy !
“ A a! Đau chết ta !”
Động tác kịch liệt động tới miệng vết thương giữa hai mông, làm cho hắn đau đến mức hét to!
Tất cả kí ức khuất nhục tối qua đều quay về !
“ Tức chết bổn vương ! Không cần biết hắn là yêu quái phương nào, ta nhấtđịnh phải đem cho chim ngốc kia thiên đao vạn quả !”
Á Tư Đặc quốc vương nổi giận đùng đùng bò xuống giường, nắm lấy bảo đao treo trên tường,  chuẩn bị đại khai sát giới !( nếu là ta ta sẽ kiếm súng, nhanh, gọn, lẹ)
“ Ngươi kêu ai là con chim ngốc a ?” Ái Nhĩ điện hạ vung cánh, từ trên trời giáng xuống, cười mị mị.
“ A…a..a!” Nhìn thấy cặp cánh kia, Á Tư Đặc quốc vương lại hoảng sợ, vội vàng đem bảo đao che trước ngực ! “ Ngươi… Ngươi rốt cuộc là yêu quái phương nào?”
“ Yêu quái cái gì, khó nghe như vậy.” tâm tình Ái Nhĩ điện hạ hôm nay rất tốt, nghe vậy cũng không tức giận, ngược lại còn ân cần hỏi, “ Mông còn đau không ?”
Thật sự là hồ nháo ! ( ơ, gió đâu? Ta cần chém gấp a T_T)
Nghe như gợi lại hồi ức khuất nhục tối qua của Á Tư Đặc quốc vương, quả thực chính là cố ý khiêu khích y !
“ Ngươi chính là tên đầu sỏ đáng chết ngàn lần! Không cần ở đó giả mù sa mưa ( giả vờ) ! Bổn vương hôm nay tuyệt đối sẽ không bỏ qua ngươi !”  Á Tư Đặc quốc vương vung bảo đao, hướng hắn mà chém tới !
Ái Nhĩ điện hạ một bên vẫy cánh né tránh, một bên ôn nhu dặn dò, “ Cẩn thận,đừng làm thương chính mình !”
“ Ít dong dài, bổn vương không cần ngươi quan tâm ! Cứ lo cho chính ngươi đi ! Hôm nay ta nhất định phải đem cái nghiệt căn của ngươi hoàn toàn chém đứt,đem cho chim ăn, mới tiêu được mối hận trong lòng của ta !” ( thế thì anh còn làm ăn dc gì nữa=.=)
“ Oa, sao độc ác như vậy a ? Uổng công ta sáng sớm đi hái hoa đến tặng ngươi.” Ái Nhĩ điện hạ xuất ra trên tay một bó hoa, vừa thâm tình vừa chân thành nói, “ Đây, lão bà khả ái, đây là lão công tặng cho ngươi .” ( làm ta nhớ tới lão chồng nhà mình, ngốc như nhau=.=)
“ Lão bà cái gì? Câm mồm cho bổn vương!” Á Tư Đặc quốc vương nghe vậy quảthực giận đến phát điên !
“ Trong bụng ngươi khả năng đang mang con của ta, như thế nào lại không phải lão bà của ta ? Người địa cầu các ngươi không phải kêu như vậy sao ?” Ái Nhĩ điện hạ tỏ biểu tình không hiểu chút gì.
Người kia ở đó nói hưu nói vượn cái gì a?
Á Tư Đặc quốc vương cảm thấy chính mình nhất định là xui tới tám đời mới có thểmạc danh kỳ diệu ( tức là không hiểu gì, etc) bị kẻ thần kinh xinh đẹp nhất thế giới này thượng! ( gật gù, anh nên xem lại mồ mả tổ tiên, cần thiết thì lật mộ tổ lên mà hỏi)
Nếu như y tra ra là ai đem tên điên này đánh tráo lên giường y, y nhất định phải đem hắn thiên đao vạn quả, làm thành bánh bao thịt nuôi chó! ( amen, kẻ đó vẫn đang ngồi hưởng lạc ở chỗnào đó=.=)
“ Đừng ở đó mà giả thần giả quỷ ! Ngươi nghĩ hiện tại là Halloween à ? Tùy tiện mang một đôi cánh giả, nghĩ bổn vương sẽ mắc mưu ? Hôm nay ta nhất định phải vạch trần gương mặt thật của ngươi!” Á Tư Đặc quốc vương giơ đao lên cao, hướng cánh trên người hắn mà chém tới !
“ Cẩn thận, lão bà, đừng nhúc nhích kẻo động thai khí a !” Ái Nhĩ điện hạchỉ lo quan tâm thân thể của y, hoàn toàn quên né tránh, một bên cánh bị lưỡiđao sắc bén cắt qua một nhát, nơi miệng vết thương máu tươi phun mạnh!
“ Aaa!” Á Tư Đặc quốc vương thấy thế vội nhảy dựng ! “Kia … Kia không phải cánh thật đi ? Ngươi không phải dùng máu giả lừa gạt ta chứ ?”
Ái Nhĩ điện hạ nhìn miệng vết thương trên cánh, nhăn mặt.
Không xong, vết thương khả năng đã nhiễm vi khuẩn địa cầu, dược vật bọn họmang đến lại ở trên người Lai Nhi. Nhưng nếu bị Lai Nhi biết được vương của mình bị thương, nhất là lại ở đôi cánh tôn quý nhất của hắn, y theo luật Thiên Vũ tinh, phải ăn miếng trả miếng, cũng phải trả lại cho kẻ gây hại một đao mớiđược.
Không được, hắn sao có thể làm cho hắn lão bà bị trách phạt, xem ra chính hắn phải nghĩ ra biện pháp trị liệu.
Nam tử bộ dạng nhăn nhó, làm cho Á Tư Đặc quốc vương không hiểu sao thấy đau lòng, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu yếu thế, “ Ngươi… Ngươi xứng đáng ! Bây giờ đã biết lợi hại của bổn vương chưa?”
“ Đúng, lão bà của ta rất lợi hại. Hiện tại đã chém ta một đao, tâm tình khá hơn chút nào không ?”
Á Tư Đặc quốc vương không nghĩ tới nam nhân chẳng những không trách hắn, ngược lại còn quan tâm tới tâm tình của hắn.
“ Phải, bổn vương hiện tại tâm tình đã tốt hơn nhiều. Nếu tiếp tục cho ta chém thêm mấy đao, tâm tình của ta sẽ còn tốt hơn !”
“ Vậy chém đi.” Ái Nhĩ điện hạ mỉm cười với y.
Nhìn thấy nam nhân thánh khiết khoan dung mỉm cười, tâm Á Tư Đặc quốc vươngđột nhiên sinh áy náy. Hắn tự thầm mắng một tiếng: Con mẹ nó ! Ta áy náy cái rắm a ! Hắn tối hôm qua dùng “hung khí” đem mông bổn vương chọc tới nở hoa, hiện tại ta cũng đâm hắn một đao, thực công bằng a ! Huống chi cánh của hắn cũng không phải thật!
“ Hừ! Đừng ở nơi đó mà giả hảo tâm ! Tính ra ngươi cũng gặp may, bổn vương mệt, lười phí khí lực chém ngươi mấy đao nữa.”
“ Hảo, khi nào lão bà khôi phục sức khỏe, tùy thời muốn chém ta liền chém, trước để ta ôm ngươi đi tắm rửa, muốn hay không ?” Ái Nhĩ điện hạ đưa tay ôn nhu ôm y. ( tên này là M ah??)
Nhìn đôi mắt màu lam thâm thúy như hải dương kia,Á Tư Đặc quốc vương không tự chủ mà gật đầu.
Ái Nhĩ điện hạ vui vẻ ôm lấy hắn, đi tới một phòng tắm lớn.
Thấy toàn bộ bồn tắm trải đầy hoa đủ mọi màu sắc, Á Tư Đặc quốc vương nhất thời há hốc mồm.
“ Hi, có thích không ? Ta nghe nói người địa cầu thực thích tắm hoa, cho nên sáng sớm tự mình đến sơn cốc hái một đống.”
Á Tư Đặc quốc vương nghe xong trong lòng kỳ thật cực kỳ cảm động , nhưng vẫn mạnh miệng nói,  “ Ngu ngốc ! Ta là nam ,cũng không phải tên ẻo lả, sao có khả năng thích được?”
“ A?” Ái Nhĩ điện hạ thất vọng nhìn hắn. “ Thực xin lỗi, lão bà, ta đi dọn .”
Không đành lòng nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp màu lam kia mất đi ánh sáng, Á Tư Đặc quốc vương thuận miệng bịa chuyện, “ Kỳ thật thỉnh thoảng tắm hoa cũng không  phải không được!”
“ Ha, lão bà vạn tuế !” Ái Nhĩ điện hạ ngọt ngào hôn một cái lên mặt y, lập tức cởi bỏ áo ngoài của hai người, đi vào bể.
Hai người ngâm mình vào trong nước ấm, đều thoải mái mà thở ra.
“ Đến đây, lão bà, để ta xem miệng vết thương của ngươi.”
“ Đã nói, không cần kêu ta là lão bà!” Á Tư Đặc quốc vương tức giận thưởng cho hắn một cái cốc mạnh!
“ Ôi!” Ái Nhĩ điện hạ xoa xoa cái trán hồng hồng, “ Mặc kệ, ta muốn kêu ngươi là lão bà. Về sau ta còn muốn mang ngươi về thiên vũ tinh, nơi chúng ta có thể ở tới bạch đầu giai lão, sinh thật nhiều con cháu.”
Ái Nhĩ điện hạ cũng không phải là thuận miệng bịa chuyện .
Hắn đối người địa cầu này dục vọng tựa hỏa, vĩnh viễn là không đủ, hắn mỗi ngày đều có thể cùng y giao phối, cơ hội hạ sinh trứng tự nhiên rất cao.
“ Nếu ngươi có thể sinh hạ con trai, nhi tử của chúng ta sẽ là người thừa kếvương vị của Thiên Vũ tinh , bổn vương có thể phong ngươi làm vương hậu .”
“ Thần kinh ! Ta chính là quốc vương, ai cần làm vương hậu a ?” Á Tư Đặc quốc vương tức giận liếc hắn trừng mắt một cái. “ Còn nữa, bổn vương nhìn thấy bộ dạng ngươi rõ ràng là tuấn tú lịch sự, sao đầu óc giống như có vấn đề, cảngày ảo tưởng mấy tình tiết trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Ta thấy thếnày, ngày mai ta kêu ngự y đến, hảo hảo chẩn đoán cho ngươi.”
“ Vũ nhân trời sinh thông minh, ở vũ trụlà tinh cầu hàng đầu ( lại băm chặt), trong đó bổn vương lại có trí tuệ tối cao. Đầu óc của ta như thế nào lại có vấn đề ?”
“ Ngươi nghe đii, còn nói không có vấn đề ? Ai, đáng thương a.” Á Tư Đặc quốc vương đồng tình lắc đầu.
Ái Nhĩ điện hạ nhất thời dở khóc dở cười.
Xem như loại sự tình này đối người địa cầu mà nói vẫn là khó có thể tiếp nhận, chính mình vẫn phải từ từ, đừng dọa phải lão bà.
Nghĩ tới trong bụng y nói không chừng đã hoài chính mình đản, Ái Nhĩ điện hạlòng liền tràn đầy vui mừng.
“ Đến đây, ngoan, nằm úp sấp xuống, cho ta nhìn miệng vết thương của ngươi.”
“ Không cần ! Cút ngay !”
Hay nói đùa, ngay cả chính bổn vương cũng không dám xem nơi đó, sao có thểcho ngươi xem ?
“ Ngoan nào……” Ái Nhĩ điện hạ sợ miệng vết thương của y bị nhiễm trùng, nghĩ nên nhìn kỹ xem.
“ Không cần… A a… Ngươi đang sờ cái gì?” Á Tư Đặc quốc vương xấu hổ kêu to.
Mặc kệ y giãy dụa như thế nào, người vẫn bị xoay sang chỗ khác, mông bị bài mở.
Đáng giận ! Tên vương bát đản này thoạt nhìn rõ ràng là bộ dáng yếu đuối, khí lực sao lại lớn như thế a ?
“ Không chuẩn xem !”
“ Không xem sao giúp ngươi trị liệu được? A, thật sự là nghiêm trọng.” Ái Nhĩ điện hạ nhìn thấy thương thế của y không khỏi thập phần tự trách, vội vàng vươn đầu lưỡi, liếm lên.
“ A a…… Ngươi đang làm cái gì ? Hảo bẩn…… Không thể liếm a……” Á Tư Đặc quốc vương kinh hoảng kêu to.
“ Ngoan, bảo bối, đừng lộn xộn, ta đây giúp ngươi chữa thương, rất nhanh thôi.”
Nước bọt của Vũ nhân tuy rằng không thể làm lành miệng vết thương của chính mình, nhưng đối người địa cầu mà nói, cũng là dược liệu thập phần trân quý, so với cái tổ yến gì đó còn trân quý hơn, đối với vết thương có hiệu quả trị liệu phi thường thần kỳ.
Quả nhiên mới liếm trong chốc lát, tiểu huyệt bị thương đã khép lại , lại khôi phục màu phấn nộn nguyên bản.
Đau đớn ở huyệt khẩu đột nhiên tiêu thất một cách thần kỳ, Á Tư Đặc quốc vươngđưa tay ra sau sờ, đã không cảm giác thấy bất cứ miệng vết thương nào, không khỏi sợ hãi.
“ Thật không thể tin nổi! Ngươi rốt cuộc là ai ?”
“ Ngươi cứ coi như ta là…… Ân, người địa cầu các ngươi gọi là ma thuật sư đi……”
Ái Nhĩ điện hạ nhìn thấy huyệt khẩu phấn nộn hơi rung động , phảng phất nhưmời hắn tiến vào, dục hỏa tối qua vừa mới phát tiết xong lại hừng hực cháy lên……
“ Một ma thuật sư có thể khiên cho ngươi điên cuồng cao trào……”
Cự đại  “thần điểu”  đặt ở tiểu huyệt quốc vương, cắm mạnh một dường vào hết.
“ A a….. Vương bát đản…… Ngươi lại cưỡng gian ta ! Rút ra ngay cho bổn vương !”
“ A a…… Hảo thâm…… Từ bỏ…… A a……”
Tiếng rên rỉ thống khổ lại cất dấu khoái hoạt, bầu không khí nóng bỏng cứ quanh quẩn giữa phòng tắm……
Tin tức quốc vương độc sủng vị ái phi vừa tới, ba ngày ba đêm cũng chưa bước ra khỏi tẩm cung, từ trong hoàng cung hừng hực khí thế truyền ra. ( cười ngất)
Mặc Ưng tù trưởng vừa nghe, mừng rỡ không khép miệng, lập tức tiến cung tranh công( ngu rồi), mà không biết hắn đi chuyến này, quả thực chính là chui đầu vô lưới!
“ Ha ha…… Chúc mừng đại ca, chúc mừng đại ca !” Mặc Ưng tiếp kiến quốc vương, tặc lươi cười hề hề.
“ Có cái gì mà chúc mừng ?” Á Tư Đặc quốc vương tức giận trừng mắt liếc hắn một cái. Y cả ngày bị cái tên “ điểu nhân” tinh lực dư thừa kia ngày làm đêm làm, khiến cho mông đều nhanh bị nở hoa, một bụng tức không chỗ phát tiết, còn chúc mừng ?
“ Ha ha, đại ca, ngươi cũng đừng giả vờ . Người khác có lẽ không biết “bí mật ” của vị ái phi nhà ngươi , nhưng riêng ta là biết được nhất thanh nhị sở ( tường tận) nga.
“ Ngươi có biết ?” Á Tư Đặc quốc vương cả kinh.
Không đúng, hắn đã hạ mệnh không chuẩn bất cứ kẻ nào bước vào tẩm cung một bước, hẳn là không có người gặp qua nam nhân kia a.
Chẳng lẽ…… ?
“ Tốt ! Đường đệ tốt của ta, ngươi thành thật xem, có phải hay không là ngươi đem Á Lệ công chúa đánh tráo, rồi đưa người kia đưa lên giường bổn vương?”
“ Hi, không sai, chính là ta. Thế nào ? Đại ca, mỹ nhân kia thực thích đi ? Ta vừa thấy là biết ngươi sẽ thích.”
“ Đúng, thích, thích đến mông đều nhanh bị nở hoa rồi !”
“ Oa, đại ca quả nhiên dũng mãnh ! Đem cái mông của tiểu mỹ nhân làm tới nởhoa rồi !”
Ô…… Mông bị làm không phải của hắn, mà của ta ! Mặc Ưng chết tiệt, không có việc gì lại đi đánh tráo, làm trinh tiết cái mông của bổn vương bị đoạt mất! Xem ta làm sao chỉnh chết ngươi !
Á Tư Đặc quốc vương có khổ mà nói không nên lời, có oan mà không có chỗ kêu, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tên đầu sỏ gây nên tai vạ.
“ Hi, đại ca sao nghiêm túc nhìn ta như vậy? Ta tìm cho ngươi một mỹ nhân như thiên tiên độc nhất vô nhị kia, có phải hay không đại ca đang suy nghĩ nên thưởng ta như thế nào a ?” ( xong! Lại ngu rồi, tự đào mồ chôn mình)
“ Ban thưởng ? Đúng, bổn vương sẽ thưởng cho ngươi một  phần thưởng cực kỳ lớn!” Á Tư Đặc quốc vương lạnh lùng cười.
“ Rốt cuộc là ban thưởng cái gì, hảo chờ mong a !” Mặc Ưng chết đến nơi mà còn không biết.
“ Bổn vương quyết định đem Á Lệ công chúa ban cho ngươi.”
“ A?” Mặc Ưng nghe vậy nhất thời há hốc mồm.
“ Thế nào ? Phần thưởng này rất tuyệt đi. Á Lệ công chúa là sa mạc đệ nhất mỹ nhân, ngươi đem nàng mang về hảo hảo hưởng thụ đi.”
“ Không, không, không thể, tuyệt đối không thể !”
Mẹ ơi, tiểu hồ tiêu nhà hắn là cái bình dấm chua cực lớn, vạn nhất đem công chúa kia về nhà, oán khí còn không ngất trời mới lạ ( thật ngại, khẩu quyết của sư huynh nhà ta cao siêu quá, ta đành phảiđoán bừa thôi _ _!!) .
“ Lớn mật ! Bổn vương ban thưởng, ngươi dám cự tuyệt ?”
“ Không, không, ta làm sao dám cự tuyệt ý tốt của quốc vương đâu. Chỉ là công chúa xinh đẹp như vậy, Mặc Ưng sao dám xứng đôi ? Vẫn là quốc vương ngươi lưu lại hảo hảo mà hưởng dụng đi, hắc hắc.”
“ Không cần , ngươi không phải đã tặng ta một mỹ nhân sao ? Bổn vương đưa lại một người cho ngươi, cũng là việc thiên kinh địa nghĩa( việc thường tình, etc), ngươi liền mang về nhà hảo hảo hưởng dụngđi. Bổn vương tâm ý đã quyết, ngươi cũng đừng dong dài thêm nữa .”
Á Tư Đặc quốc vương nói xong, bỏ đi không thèm quay đầu lại.
“ Không phải, đại ca, ngươi đừng đi a, đại ca……”
“ Hừ, Mặc Ưng thối, dám thiết kế bổn vương, tiểu hồ tiêu nhà ngươi phen nàyđem ngươi nấu chín, ha ha……”
Astor quốc vương cuối cùng phì cười, ha ha trở về tẩm cung.
Mới bước vào phòng, liền thấy nam nhân kia còn nằm ở trên giường.
“ Con chim lười biếng, đã mấy giờ rồi mà còn còn không rời giường ? Bổn vương mệt mỏi, mau giúp ta mát xa.”
“ Bổn vương gọi ngươi rời giường, không có nghe sao ?”
“Uy, đừng ở đó giả câm vờ điếc !”
Á Tư Đặ quốc vương thấy nam nhân không hề phản ứng, thở phì phì rồi bước tới.
Điều thấy được là thật. Nam nhân trên giường sắc mặt phiếm hồng, đầu toàn mồ hôi.
“ Uy, điểu nhân thối, ngươi làm sao vậy ?” Á Tư Đặc quốc vương khẩn trương lay lay hắn.
“ Ngươi có thể đừng gọi ta bằng cái từ kia không ?” Ái Nhĩ điện hạ mệt mỏi mở mắt, cười khổ một chút.
Hắn đường đường là hoàng thất hậu duệ của thiên thần và thần điểu, chúa tểtối cao của Thiên Vũ tinh, lại bị người địa cầu kêu thành “điểu nhân ” , nếu như bị tộc nhân nghe được, mặt mũi hắn còn không mất hết !
“ Hừ, xứng đáng ! Ai kêu ngươi giả vờ mang cánh, cải trang thần điểu gì đó?”Á Tư Đặc quốc vương khinh thường bĩu môi.
“ Hảo hảo, tùy ngươi. A……” tuy rằng đã đem cánh ẩn hình , nhưng mặt trên vết thương lại liên tục chuyển biến xấu, làm cho Ái Nhĩ điện hạ thống khổ rên rỉ một tiếng.
“ Ngươi làm sao vậy ?” Á Tư Đặc quốc vương hoảng sợ, vội vàng sờ cái trán đangđổ mồ hôi của hắn. “ A, nóng quá ! Ngươi phát sốt ?”
“ Ta không sao, ngươi đừng lo lắng.”
“ Ai lo lắng ngươi a ? Bổn vương chỉ là không muốn ngươi chết ở trên giường ta, như vậy thực xui . Ta lập tức đi gọi ngự y đến.”
“ Không cần. Ta chỉ cần bôi chút thảo dược là được. Ngươi đi hỏi thăm một chút, làm sao có Tử hàng thảo ?”
“ Tử hàng thảo ? Đó là cái gì vậy ?’
“ Tử hàng thảo thời tiền viễn cổ là loại dược thảo mà Thiên Vũ tinh lần đầu tiên đến thăm địa cầu phát hiện ra, có thể trị liệu vết thương trên da thịt của Vũ nhân chúng ta. Người địa cầu các ngươi đại khái không hiểu giá trị mà sửdụng, hy vọng bây giờ nó còn sinh tồn .”
“ Chậc chậc, lại hồ ngôn loạn ngữ , đầu óc ngươi có phải hay không bị cháy hỏng ?” Á Tư Đặc quốc vương nhịn không được lắc đầu.
“ Đầu óc ta rất tốt. Không tin, ngươi lấy máy tính đến, ta tìm cho ngươi xem.”
“ Hảo, bổn vương sẽ chờ xem.”
Ayr điện hạ lấy quá máy tính, dùng tốc đọ sét đánh nhập vào mật mã chuyên dụng của hắn, bắt đầu truy cập vào kho số liêu lớn nhất vũ trụ, chỉ mới vài giây, một đống hình ảnh cùng bản đồ được đưa ra, Á Tư Đặc quốc vương thấy ivy đương trường há hốc mồm.
“ Oa…… Không ngờ tên điểu nhân nhà ngươi lại là máy tính thiên tài a.”
Ái Nhĩ điện hạ nghe vậy thật sự là dở khóc dở cười.
“ Nói lại lần nữa xem, ta là Vũ nhân, không phải điểu nhân.”
“ Không cần biết ngươi gọi là gì. Thực vật này chính là Tử hàng thảo sao ?” Á Tư Đặc nhìn hình ảnh trong máy tính, tò mò hỏi.
“ Đúng, đây là bộ dáng của Tử hàng thảo, còn có bản đồ nơi gieo trồng. Ta sẽnhanh chóng xuất phát đi tìm.”
“ Nơi này ta biết, ở giữa Tát Cáp Lạp sa mạc có một ngọn núi, khá khó tìm, rất dễ dàng lạc đường.”
“ Yên tâm, ta có bản đồ vũ trụ, sẽ không lạc đường .”
“ Đừng mò mẫm ! Ngươi cho là đang quay phim khoa học viễn tưởng a ? Lại còn bản đồ vũ trụ! Vẫn là bổn vương phải mang ngươi đi thôi ! Lạc đường giữa sa mạc, ngươi chính là chỉ còn đường chết !” Á Tư Đặc quốc vương tức giận nói.
“ Vẫn là lão bà đối ta tốt nhất !” Ái Nhĩ điện hạ cười, hôn lên môi y.
“ Bỏ cái miệng lưỡi trơn tru đi !” Á Tư Đặc đỏ mặt mắng ! “gươi mau chuẩn bị, chờ trời tối chúng ta liền xuất phát !”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s